Tôi đi “chăn rau” – “Rau” đi “chăn” tôi

Rau sạch - Cave

Tôi là một gã nông dân rất “truyền thống”, chăn rau theo kiểu tỷ mẩn, đợi ngày đơm hoa, kết trái chứ không chăn theo kiểu mì ăn liền. Cách này của tôi tuy vất vả nhưng khá hiệu quả và an toàn, vì thế bạn bè thường gọi tôi là gã nông dân cù lỳ mà nham hiểm.

Nông dân chính hiệu
Tôi thường chăn rau trên các diễn đàn, cộng đồng mạng, hay còn gọi đó là những “nông trại vui khỏe”. Thông thường, tôi có rất nhiều nick ảo để có thể truy cập thường xuyên và hiệu quả vào thế giới của những kẻ “chăn rau sạch”.
Diễn đàn, webside đen thường rất rộn ràng về đêm, khi mà ở đó chúng tôi cùng nhau tán tỉnh nhau, thậm chí mua bán “rau” một cách công khai.
Những gã nông dân thường xuyên chia sẻ kinh nghiệm cho các chiến hữu “chăn rau” cách thu phục các em, cách làm cho các em…sung sướng. Họ cũng không quên khoe chiến tích khi lập được của mình.
Số lượng “rau sạch” tỷ lệ thuận với đẳng cấp của nông dân. Vì vậy, trong cuộc chơi này còn có cả sự cổ vũ, ghen tỵ của bạn bè, thêm phần hấp dẫn.
Các gã nông dân thường chia sẻ “rau” cho bạn bè, kèm theo một điều kiện nào đó. Với những “rau” được chia sẻ như thế này luôn đỡ tốn thời gian và đỡ tốn kinh phí trong quá trình “tán tỉnh”.
Bởi các em đều đã “nhúng bùn đen” nên việc “thu hoạch” cũng dễ dàng hơn. Chỉ làm quen, xin số điện thoại, nhắn tin làm quen, nói chuyện rồi mục đích chính vẫn chỉ là gạ gẫm để…quan hệ tình dục.
Tôi là một gã nông dân rất “truyền thống”, chăn rau theo kiểu tỷ mẩn, đợi ngày đơm hoa, kết trái chứ không chăn theo kiểu mì ăn liền. Cách này của tôi tuy vất vả nhưng khá hiệu quả và an toàn, vì thế bạn bè thường gọi tôi là gã nông dân cù lỳ mà nham hiểm.
Tôi thường dùng một số chiêu để “chăn rau” bằng những cách đơn giản, tự nhiên nhất. Bởi càng đơn giản và tự nhiên bao nhiêu thì cuộc sống của tôi càng yên ổn ấy nhiêu.
Ngoài đời thực, tôi vẫn là một thằng kỹ sư công nghệ còm, hiền lành, cần mẫn với công việc, chỉ có trong thế giới ảo tôi mới biến hóa đa dạng để thỏa mãn cho sở thích bệnh hoạn của mình.
Cũng chính bởi sự đơn giản này, nên những em “rau sạch” được tôi chăn cũng dễ tin, bớt nghi ngờ và nhanh “sập bẫy” hơn.
Đối với việc chăn rau trên thế giới ảo, ban đầu, tôi thường làm quen các em bằng những cách “tình cờ” như…phim Hàn Quốc. Đó là gọi nhầm số, add nhầm nick để tiếp cận các em.
Sau cuộc trò chuyện, làm quen tôi cố gắng giành được sự chú ý của em bằng cách nói chuyện hài hước, thú vị. Khi đã gây thiện cảm với em rồi thì việc trao đổi tên tuổi, số điện thoại là vô cùng dễ dàng.
Chúng tôi thường hẹn gặp nhau ở một số địa điểm lãng mạn như quán cà phê, quán ăn. Với vẻ ngoài lịch lãm hầu hết tôi đã chiếm được trái tim của các em ngay từ lần gặp đầu tiên.
Tiếp theo tôi sẽ đẩy nhanh mối quan hệ bằng cách chia sẻ với nhau mọi điều từ gia đình, học tập, tình cảm…
Chả cần đến “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, chỉ cần một ít ngày là tôi có thể rủ em vào…nhà nghỉ.

Bởi tính tôi cẩn thận, ưa tuyển chọn “rau sạch” nên đối tượng chủ yếu là các em sinh viên tỉnh lẻ. Vì vậy, quá trình “chăn rau” của tôi cũng diễn ra khá công phu, tốn kém thời gian, tiền bạc.

Rau sạch - Cave

Ảnh minh họa

Mắc bẫy “chăn rau”

Thời gian này, tôi đang chăn một em sinh viên đại học, xinh xắn và có tâm hồn mềm yếu. Tưởng chừng thành công nhưng đúng đến lúc tôi giở mánh khóe để “hạ gục” em thì tôi đã thất bại.

Thì ra em là người sắc sảo, thông minh, đủ biết những “mánh khóe” của tôi nên đã “cao chạy xa bay”.

Thế là đi toi cả quá trình “chăn rau”, sau vụ mất mùa tôi thấy mình hụt hẫng và quyết định kiếm một em khác dễ dàng hơn để…chơi tạm.

Cứ 0h hàng đêm, khi mọi người chìm sâu vào giấc ngủ thì cũng là lúc thế giới chat sex sôi động hơn bao giờ hết.

Tôi xâm nhập vào thế giới chat sex qua yahoo, click vào những lời mời chat sex hàng loạt, trần trụi như: “Ai chat (tán ngẫu) sex không?”; “Ai muốn show hàng ngay thì pm em nhé”.

Sau đó tôi bắt chuyện với một em, em đưa ra lời thỉnh cầu: “Em đang kẹt quá. Anh giúp em.  Đổi lại em sẽ làm anh thỏa mãn!”. Sau cuộc trả giả, cô em đồng ý với giao dịch với mức giá 100.000 đồng cho 15 phút show hàng, số tiền kia tôi sẽ nạp thẻ điện thoại cho em.

Tôi đồng ý và ngay lập tức, webcam được mở và trước mắt tôi là một cô gái mặt non choẹt, vừa cởi áo và thực hiện các động tác uốn éo, gợi tình. Vừa biểu diễn, cô vừa chat với tôi và tiếp tục mặc cả: “Nếu 100.000 đồng thì em chỉ cởi phần trên thôi. Chúng ta có thể thương lượng tiếp”.

Tôi tắt màn hình, nấn ná một lúc, bởi cái gì đến nhanh quá cũng đều không tốt và nguy hiểm.

Nhưng hình dung về em vẫn ẩn hiện trong đầu tôi, vướng vít trong suy nghĩ của tôi. Em có làn da trắng ngọc ngà, bầu ngực căng tròn và đôi môi chín mọng.

Sau cuộc ngã giá thì tôi đồng ý gặp em trong nhà nghỉ để…chơi tạm. Mặc dù ý định ban đầu của tôi chỉ là chat sex để thỏa trí tò mò.

Một đêm trong nhà nghỉ, em kể với tôi rằng, bố mẹ em ở nhà nghèo lắm, bố em mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Em đang là sinh viên năm nhất, ở một trường cao đẳng.

Em vừa trải qua một cú sốc tình ái, vì vậy em mới sẵn sàng buông xuôi để “tình cho không, biếu không”. Em cũng muốn kiếm chút tiền để tự trang trải cho cuộc sống của mình.

Từ đó, thỉnh thoảng chúng tôi lại gặp nhau. Em không đòi hỏi gì nhiều ở tôi về tiền bạc. Em chỉ chia sẻ về cuộc sống, gia đình của em.

Có lẽ chính cái tưng tửng về tiền của em nên tôi đã nhìn em bằng một con mắt khác. Tôi đã có suy nghĩ khác về em. Cũng chẳng biết từ lúc nào, tôi ngày càng muốn gần em.

Và chẳng biết từ lúc nào, tôi lại trở thành người chủ động hỏi về bệnh tình của bố em. Rồi, lại chủ động đưa tiền cho em trang trải các phí tổn.

Cái giá phải trả

Từ ngày quen em, tôi đã trở thành người túng thiếu và phải cày cuốc thêm bên ngoài để đưa em.

Nhưng, có một điều kỳ lạ là em lấy lý do còn phải đi làm thêm nên một tuần chỉ được nghỉ off một ngày với tôi.

Tôi cũng không đắn đo và cho là em nói thật. Và cũng vì bản thân tôi cũng không có nhiều thời gian vì phải làm thêm buổi tối để kiếm tiền… cho em.

Cho đến một ngày, trong lúc Hội nông dân chúng tôi offline tán gẫu, chia sẻ các em “rau sạch” cho nhau thì tôi mới ngỡ ngàng khi “rau” của tôi cũng là mối quen của các “đồng nghiệp”.

Và với mỗi “đồng nghiệp” thì em lại có một lịch nghỉ off khác nhau.

Nhận ra sự thật về em, tôi cũng chỉ biết tự trách mình. Cái gì cũng có giá của nó. Có lẽ, cái giá mà tôi phải trả vẫn còn quá ít so với những nguy cơ mà em có thể mang lại cho tôi.

Thế nhưng, cứ như là đã ngấm vào máu, chỉ sau một vài tuần bị sốc, tôi lại mon men đi… “chăn” một em khác.

Theo TTVN

One thought on “Tôi đi “chăn rau” – “Rau” đi “chăn” tôi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s